Hip hop – nét đặc trưng độc đáo của nền văn hóa Mỹ

Hip hop được bắt nguồn từ nền văn hóa Mỹ, cụ thể là văn hóa da đen. Đó là văn hóa thương mại bình dân Mỹ, được hình thành từ những người da màu di dân từ Caribe đến vùng ngoại ô New York. Nó được hình thành từ thập niên 1970 tại tiểu khu Bronx thuộc New York và đã lan dần ra khắp thế giới, xâm nhập và hoà trộn với nhiều nền văn hoá khác nhau, trở thành một trào lưu rộng bao gồm nhiều lĩnh vực nghệ thuật mới và cũ. HipHop bao gồm 4 nền văn hóa:

1. Breakdance: 

Thuật ngữ “breakdancing” chỉ đến sự đứt đoạn trong âm nhạc và những động tác kết hợp theo điệu nhạc đó.
Lúc đầu breakdance được dựa trên nền nhạc Jazz gốc tấu bởi những tay nhạc công gốc Phi và Mỹ latinh lão luyện. Vũ điệu break phát triển dần với nhiều động tác phức tạp và khéo léo trượt sát mặt đất gọi là acrobatic, trong đó vũ công thường sử dụng tay và cánh tay làm trụ đỡ cơ thể khi quay và nhào lộn nhiều vòng trong nền nhạc.
Những nhóm múa đầu tiên sử dụng và phát triển vũ điệu này là Dynamic Rocker và New York City breaker. Breakdance xuất hiện vào năm 1969, James Brown là người sáng tạo ra những bước nhảy, nguồn gốc của nó chính là điệu Good Foot.

văn hóa Mỹ
 
 2. Graffity (nghệ thuật vẽ trên tường)
Bắt nguồn từ nền văn hóa Mỹ, graffity khởi nguồn từ những dòng chữ mà các bè đảng da màu lang thang trên đường phố  vẽ chằng chịt lên tường để xác định phần lãnh thổ làm ăn.
Từ những chữ ký, những dòng chữ thô sơ nguệch ngoạc ban đầu, nghệ thuật Graffity đã phát triển lên thành những hình vẽ 3 chiều, những mẫu hình tinh xảo và trở thành đặc trưng cho nền văn hóa Mỹ… Cho đến ngày nay, hội họa Graffiti xuất hiện hầu hết trên những sản phẩm của nền văn hóa HipHop, quần áo, xe ô tô, đĩa CD, nhà cửa. Graffity chưa bao giờ được sự cho phép và chấp nhận của chính phủ. Graffity còn có tên gọi là Art Crimes , đó là một nghệ thuật của dân HipHop, đòi hỏi người thể hiện một sự liều lĩnh, bất chấp luật lệ.
văn hóa Mỹ
 
3. DJing and MCing 
Breakdancing đã không thể mở rộng hơn nếu sau đó nó không được hỗ trợ bởi những tay trộn nhạc (Djing) và tiếp theo là hoạt náo viên (Mcing). Djing, viết gọn là Dj, dạng tắt của từ Disc Jockey, chỉ những người chuyên chọn và trộn chủ yếu là nhạc funk và disco thời kỳ 1970. Dụng cụ làm nghề của Dj ngày nay là một cặp “bàn xoay” (turntables) gồm hai đầu đọc đĩa nhựa gắn với thiết bị trộn âm (audio mixer) nối liền với hệ thống tăng âm và loa (amplifier & speakers). Dj bắt đầu phổ biến từ cuối thập kỷ 1970, sau đó Dj đã trở thành một nghề chuyên nghiệp, có hệ thống đào tạo và là nét đặc trưng cho nền văn hóa Mỹ.
Những người làm Dj thành lập các câu lạc bộ, tạo ra mạng lưới người chơi nghiệp dư và khán giả của họ. Đôi khi, Dj kiêm luôn nhiệm vụ của hoạt náo viên – đó là người thuyết  trình nhanh gọn về bài nhạc, mời khách tham gia nhảy cùng điệu nhạc, duy trì không khí nhanh vui và sôi động theo bài nhạc…
văn hóa Mỹ
 
4. Rapping
Một thành phần nữa gắn liền với Djing và Rapping, gọi tắt là Rap, một thể thơ có vần được nói theo giai điệu trên nền nhạc trộn Dj. Nhạc Rap từ khi hình thành đã gắn liền với ngôn ngữ đường phố và tiếng lóng (street language/urban slang). Trong ngôn ngữ bình dân, “rap” dùng chỉ một cái gõ nhanh, nhẹ và khẽ, khi chuyển sang tiếng lóng Mỹ-Phi, “rap” ám chỉ một người có khả năng ngôn ngữ sắc bén, biết sử dụng ngôn ngữ nhanh nhạy và linh hoạt.
Những tay rapper  giỏi đã kết hợp khéo léo giữa ngôn ngữ bình dân với hệ thống tiếng lóng, lối viết và nói trích từ “chat” cùng nhắn tin trên điện thoại di động để hình thành một hệ ngôn ngữ mới đa dạng, đem lại khả năng biểu cảm và thông tin vừa mạnh mẽ, vừa tinh tế hơn, giúp cho hệ ngôn ngữ này từ chỗ bị xếp dưới đáy xã hội, tới nay đã được thừa nhận. 

văn hóa Mỹ

Content Protection by DMCA.com

Comments are closed.